Cùng một chữ với sáu dấu khác nhau cho sáu từ khác nghĩa, đây là phần đặc thù mà game nước ngoài không xử lý được.
Khen ngợi nên gắn với hành động cụ thể.
Ba chế độ chơi dễ, vừa và khó giúp game phù hợp với nhiều độ tuổi trong một gia đình. Khoảng cách từ mắt đến màn hình nên ít nhất một cánh tay.
Xem thụ động khác hẳn với chơi tương tác, và cả hai lại khác với việc cùng người lớn khám phá một nội dung. Nhiều game gắn nhãn giáo dục vẫn có cửa hàng bên trong, và điều đó không phải lúc nào cũng ghi rõ ở phần mô tả. Trẻ thể hiện suy nghĩ qua nét vẽ, và hoạt động này phát triển những khía cạnh mà bài tập đúng sai không chạm tới.
Thú cưng ảo giúp trẻ gắn bó hơn. Số lần thử có hạn tạo ra cảm giác thất bại, trong khi mục tiêu của game giáo dục là để trẻ tự tìm ra đáp án.
Thị giác của trẻ nhỏ chưa phát triển đầy đủ nên các sắc độ gần nhau rất khó phân biệt, dù người lớn thấy rõ. Cho trẻ thấy tiến bộ của bản thân khuyến khích được mà không tạo ra cảm giác thua kém ai. Hình nền nhiều chi tiết khiến trẻ không biết nên nhìn vào đâu, và điều đó làm chậm việc học luật chơi.
Trẻ học ngôn ngữ và kỹ năng xã hội qua đối thoại, và không ứng dụng nào mô phỏng được điều đó. Tô màu tranh có sẵn giúp trẻ luyện cầm bút chính xác hơn. Hình bàn tay mô phỏng đúng động tác cần làm giúp trẻ bắt chước ngay, còn ký hiệu trừu tượng thì phải học mới hiểu.
Ba kỹ năng cơ bản được rèn qua game trẻ em là quan sát, ghi nhớ và phản xạ tay mắt. Sở thích game của mỗi trẻ khác nhau.